TRĂNG SẦU

2 Comments

TRĂNG SẦU
Trăng sầu nhân thế lẻ loi
Khuyết tròn mờ tỏ bao đời chẳng phai
Nỗi sầu thiên cổ trao ai?
Góp trang thơ chẳng hết vài trống canh
Thoáng qua như gió mong manh
Hằn in cát bụi ngỡ thành giấc mơ
Cuộc đời là chuỗi tình cờ
Bóng trăng đêm dẫu có mờ ai hay?
Duyên trăng tình có đong đầy?
Để lòng thiếu bóng trăng nay mãi buồn

2 thoughts on “TRĂNG SẦU”

  1. Vũ Hồng Hạnh says:

    Thơ ca quá ha

    1. Đào Thái Phương says:

      Thi thoảng thôi e

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *